Không thể phủ nhận vai trò lãnh đạo của Đảng với báo chí, văn học – nghệ thuật
Lợi dụng đường lối đổi mới, chủ động và tích cực hội nhập quốc tế của Đảng và Nhà nước ta, thời gian qua xuất hiện một số người Việt là nhà văn, nhà báo hoặc người viết báo, viết văn cả trong và ngoài nước có biểu hiệu liên kết lập ra “Ban vận động thành lập Văn đoàn Việt Nam độc lập”, hay “Hội nhà báo Việt Nam độc lập”… Thực chất của các tổ chức này là sử dụng chiêu bài tự do lập hội được khẳng định trong Hiến pháp 2013 để âm mưu hình thành các tổ chức chính trị – xã hội đối lập, đấu tranh nhằm xóa bỏ vai trò lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam. Họ ra sức phủ nhận vai trò lãnh đạo của Đảng với báo chí, văn học – nghệ thuật’ họ cho rằng “Đảng lãnh đạo” thì không có “tự do báo chí”, không thể “tự do sáng tạo văn học – nghệ thuật”…
Những người phủ nhận vai trò lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam đối với báo chí, văn học – nghệ thuật, dù có ngụy biện đến đâu, chắc chắn cũng phải thừa nhận rằng, vấn đề đảng chính trị lãnh đạo Nhà nước và xã hội là vấn đề khách quan trên toàn thế giới hiện nay.
Cũng cần phải nói thêm rằng, Đảng Cộng sản Việt Nam luôn luôn đánh giá đúng vị trí, vai trò đặc biệt quan trọng của báo chí, văn học – nghệ thuật, hay nói cách khác, mục tiêu hoạt động của Đảng là nhằm bảo đảm cho nhân dân được hưởng đầy đủ quyền tự do báo chí, tự do lập hội, tự do hưởng thụ, sáng tác, quảng bá những tác phẩm báo chí, văn học – nghệ thuật chân chính. Lãnh tụ Nguyễn Ái Quốc – Hồ Chí Minh, từ bản Yêu sách của nhân dân An Nam năm 1919 gửi nhà cầm quyền Pháp đã nêu yêu cầu về tự do báo chí, tự do lập hội. Năm 1943, dù chưa giành được chính quyền, Đảng vẫn xây dựng Đề cương Văn hóa Việt Nam, chủ trương phát triển nền văn hóa Việt Nam theo hướng Dân tộc, Khoa học và Đại chúng… Điểm qua như vậy để thấy rằng, vấn đề đảng chính trị lãnh đạo báo chí, văn học – nghệ thuật (dù bằng những phương thức khác nhau) là vấn đề khách quan và phổ biến của thế giới hiện đại.
Ở nước ta, Hiến pháp 2013 quy định ở Điều 4, “Đảng Cộng sản Việt Nam – Đội tiên phong của giai cấp công nhân, đồng thời là đội tiên phong của nhân dân lao động và của dân tộc Việt Nam, đại biểu trung thành lợi ích của giai cấp công nhân, nhân dân lao động và của cả dân tộc, lấy chủ nghĩa Mác – Lênin và tư tưởng Hồ Chí Minh làm nền tảng tư tưởng, là lực lượng lãnh đạo Nhà nước và xã hội” và “Điều 60:1. Nhà nước, xã hội chăm lo xây dựng và phát triển nền văn hóa Việt Nam tiên tiến, đậm đà bản sắc dân tộc, tiếp thu tinh hoa văn hóa nhân loại. 2. Nhà nước, xã hội phát triển văn học, nghệ thuật nhằm đáp ứng nhu cầu tinh thần đa dạng và lành mạnh của Nhân dân; phát triển các phương tiện thông tin đại chúng nhằm đáp ứng nhu cầu thông tin của Nhân dân, phục vụ sự nghiệp xây dựng và bảo vệ Tổ quốc…”.
Như vậy, vai trò lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam đối với báo chí, văn học – nghệ thuật, vừa là một vấn đề mang tính tất yếu, khách quan; vừa là vấn đề pháp lý đã được Hiến pháp – bộ luật gốc của Nhà nước Cộng hòa XHCN Việt Nam, thừa nhận.

0 Nhận xét